Những nỗ lực tích hợp các cơ chế tài chính vào mạng xã hội, như SocialFi, phần lớn đã thất bại do sự hiểu lầm cơ bản về động lực của truyền thông, theo lý thuyết của McLuhan. Mạng xã hội, vốn là "truyền thông mát mẻ" (cool media), lấy giá trị từ sự tham gia và tương tác của người dùng. Mô hình của SocialFi, gán giá thời gian thực cho các tương tác xã hội, đã biến những mạng này thành "truyền thông nóng" (hot media), dẫn đến sự sụp đổ khi người dùng chuyển sự chú ý từ tương tác sang đầu cơ tài chính. Tương tự, thị trường NFT, ban đầu là một "phương tiện mát mẻ" được thúc đẩy bởi cộng đồng và sự đồng thuận văn hóa, nhanh chóng trở thành "phương tiện nóng" do các tối ưu hóa thị trường như định giá thời gian thực và công cụ hiếm có. Sự chuyển đổi này đã làm xói mòn giá trị do cộng đồng tạo ra của các vật phẩm sưu tầm, biến chúng thành tài sản tài chính thuần túy. Sự thất bại của cả SocialFi và NFT nhấn mạnh tầm quan trọng của việc bảo tồn bản chất "mát mẻ" của các nền tảng xã hội, cho phép vốn chỉ kết tinh tại các nút cụ thể mà không làm quá tải toàn bộ hệ sinh thái.